Âm nhạc là một trong những sở thích lớn của đời tôi, và con đường đến với âm nhạc cũng là cả một hành trình. Dù cho không có duyên với con đường âm nhạc chuyên nghiệp, nhưng tôi vẫn chưa bao giờ từ bỏ thói quen chơi đàn mỗi khi cần quên đi những bộn bề trong cuộc sống.
Lần đầu tiên tôi được tiếp xúc với âm nhạc là khi còn học mẫu giáo. Ba mẹ cho tôi theo học một lớp đàn keyboard/piano do nhà trường liên kết. Đó là lúc tôi bắt đầu biết tới những nốt nhạc cơ bản, cô giáo đã dùng hình ảnh Đô Rê Mon và Đô Rê Mi để chúng tôi nhớ được nốt nhạc. Ấy vậy mà cuộc gặp gỡ này chẳng được dài lâu, tôi vẫn còn nhớ như in hai cô giáo nói thầm với nhau (nhưng vẫn đủ để tôi nghe thấy): "Thằng này không có khiếu âm nhạc." Dù chỉ là một đứa nhỏ vài ba tuổi, nhưng tôi đã biết tự ái khi nghe cô nói về mình như vậy. Tôi về nói với ba mẹ và thôi không đi học đàn nữa.
Lên tiểu học, những ngày hè được gửi ở nhà ông bà nội, bà đã dạy tôi cách chơi đàn mandolin, một loại nhạc cụ với 8 dây đàn được chia làm 4 cặp, na ná như ukulele, nhưng lại lên dây giống với violin. Đó là lúc tôi được làm quen với cách đọc nốt nhạc và chơi theo giai điệu. Tuy nhiên, tôi đã không đủ kiên trì để theo đuổi việc chơi bộ môn này. Mãi không đánh được trọn vẹn một bài ra hồn, tôi lại bỏ cuộc. Dù vậy, hình ảnh bà nội ngồi gảy đàn bên cửa sổ sẽ mãi là một trong những ký ức đẹp không bao giờ quên.
Tưởng như tôi sẽ không bao giờ nói chuyện âm nhạc nữa thì năm lớp 8, tôi theo bạn bè đi học đàn guitar ở Nhà Văn Hóa Thanh Niên của tỉnh. Dạy tôi lúc ấy là một thầy ở tuổi trung niên có dáng người gầy gò, mắt đeo kính cận dày cộp. Bài đàn đầu tiên tôi được học là Mối Tình Đầu (Forever - Stratovarius). Sau khi đã đánh được nốt cơ bản, tôi tiếp tục tập qua hợp âm, và bằng cách nào đó đã vượt qua được hợp âm chặn (Fa trưởng) - nỗi ám ảnh của những người mới tập đàn.
Cũng từ đây, tôi bắt đầu bén duyên với món đàn này. Sau 3 tháng, tôi xin nghỉ rồi ở nhà tự tập bằng cách xem YouTube và chơi theo tab. Dần dần, tôi đã chơi được đệm hát và tỉa câu guitar theo tab các bài hát ưa thích như Here Without You, More Than Words, Tears In Heaven, When The Children Cry...
Lên lớp 11, tôi nghêu ngao hát rồi viết được ca khúc Ngày Em Đi đầu tiên, một ca khúc sau này khá được các bạn trong hội guitar ở trường Đại học yêu thích. Thời gian này việc chơi đàn đối với tôi như một cách giải tỏa tâm lý. Chơi đàn quá nhiều cũng khiến tôi bị nhắc nhở phải tập trung hơn vào việc học.
Năm lớp 12, ba tặng tôi một cây đàn thùng mới tinh do tôi tự chọn ở một nhà làm đàn thủ công trong thành phố. Cây đàn lúc đó có giá 1tr, và nó vẫn theo tôi tới tận bây giờ sau hơn 18 năm.
Vào đại học, tôi bắt đầu chuyển sang chơi guitar điện và lập nhóm đi biểu diễn ở trường. Cây đàn điện đầu tiên tôi đã chạy ngược từ Q9 lên thành phố để mua lại của một ông anh với giá 900k, kèm theo một cục amply cũ. Rồi sau đó mua thêm một cục fuzz nhựa đủ thứ tiếng là Zoom G1.
![]() |
| Tôi và con đàn điện đầu tiên trong phòng ký túc xá |
![]() |
| Cục fuzz Zoom G1 |
Lúc này tôi bắt đầu được tiếp xúc gần hơn với giới chơi nhạc chuyên nghiệp, có người thậm chí đã đề nghị mua lại một số bài hát do tôi viết để phối khí lại và đem ra ngoài chơi. Nhóm tôi lúc đó có khoảng 5-6 người, tôi chơi guitar và hát chính. Tôi vẫn nhớ tên 2 bạn chơi đàn cùng tôi lúc đó đều tên Hiếu (nếu hai anh em đọc được những dòng này, hãy liên hệ với mình nhé). Bạn chơi keyboard tôi không nhớ tên nhưng nếu bạn cũng đọc được những dòng này thì cũng mong là bạn sẽ liên hệ với mình để mình được gửi lại bạn ít tiền đền cho sợi dây đeo đàn đã thất lạc :)
![]() |
| Hồi đấy nhìn cũng ra gì và này nọ (tôi đang ôm mic) =)) |
Thời gian này vì quá ham mê chơi đàn, nên tôi bỏ bê việc học rất nghiêm trọng. Chơi nhạc lúc này thật sự không có lời, thậm chí còn lỗ vì nhiều show đã chơi free lại còn phải tự bỏ tiền túi ra để thuê xe vận chuyển nhạc cụ. Tôi vẫn nhớ mãi có lần tôi chở bộ trống bằng xe máy từ Nơ Trang Long lên tới Q9 thì xe bị bể bánh 2 lần, còn bị thằng sửa xe nó phá xe phải thay hết 500k. Sau đó phải thuê xe chở tiếp bộ trống qua Đại học Quốc Gia thì show bị trục trặc âm thanh, suýt nữa còn bị hội cho thuê loa chặn đánh vì hiểu lầm.
Lúc ấy đang là năm 2 đại học. Hôm đi thi Xác suất thống kê, tôi mới biết mình bị cấm thi vì nghỉ học quá nhiều. Thêm combo phải học lại môn Kỹ thuật lập trình và Toán đại cương, tôi chợt tỉnh ra và bán hết bộ đàn điện với giá rẻ hơn rất nhiều so với lúc mua. Hè năm ấy tôi về nhà tự lấy lại căn bản lập trình nhờ quyển sách của chú Dương Thiên Tứ, sau đó vào SG chuyên tâm học lại thi lại các môn đã rớt. Mọi chuyện rồi cũng tạm ổn.
Sang năm 3, tôi lên giảng đường đầy đủ và bắt đầu làm quen với các anh em trong hội Guitar của trường. Lúc này tôi vẫn chơi đàn nhưng có tiết chế hơn, và chỉ đơn thuần là để giải trí. Tôi cũng lập nhóm chơi nhạc với các anh em ở Nha Trang và cũng viết thêm một số ca khúc trong khoảng thời gian này. Đây là khoảng thời gian khá vui vẻ vì mọi thứ đều cân bằng, tôi gặp gỡ được nhiều người mới và bạn mới.
Những năm cuối đại học, tôi tham gia một cuộc thi hát và đi giao lưu nhiều hơn. Lúc này tôi có thể cảm nhận được sự cạnh tranh khá gay gắt trong các cuộc thi như vậy. Ai cũng đẹp, ai cũng tài giỏi, và ai cũng mong muốn được nổi tiếng. Có lần ngồi nhậu với một anh bạn đang học đàn guitar chính quy ở nhạc viện, nghe nói chuyện về nghề và tương lai, tôi tự nghĩ trình như mình lấy đâu ra mà cạnh tranh với những người này, trong khi chính họ cũng đang cảm thấy mông lung. Tôi suy nghĩ và quyết định chỉ tập trung theo đuổi nghề chuyên môn thuần kỹ thuật của mình.
Sau khi ra trường, tôi vẫn thỉnh thoảng chơi cho các event của công ty, nhưng chỉ thế mà thôi. Rồi sau đó tôi gần như bỏ hẳn việc giao lưu biểu diễn, mà chỉ tập trung 100% vào sự nghiệp và phát triển kỹ năng chuyên môn. Tôi cũng dần mất liên lạc với các anh em trong giới văn nghệ sĩ ngày xưa, một số người trong đó cũng đã chuyển nghề. Sau hơn chục năm đi làm, cũng chẳng còn ai biết tới việc tôi chơi nhạc, mọi người chỉ còn biết về tôi qua công việc hiện tại mà thôi.
Năm ngoái, bỗng dưng con tôi xin đi học đàn piano. Tôi cũng chiều theo cho thằng bé đi học ở một trung tâm dạy thuần túy về piano cổ điển. Thời tôi còn bé thì piano, nhất là piano cổ điển có thể được xem như là một môn năng khiếu xa xỉ vì chưa bàn tới học phí, giá trị của một cây đàn có thể chơi tạm được cũng đã rất cao so với khả năng tài chính của hầu hết các gia đình. Giờ thì môn piano đã dễ tiếp cận hơn rất nhiều, vì các loại đàn trên thị trường rất đa dạng với đủ mọi phân khúc giá, không nhất thiếu phải tập trên đàn piano gỗ đắt tiền, mà có thể tập trên đàn điện tử bình dân vẫn OK.
Cho con đi học thì phải có đàn cho thằng bé tập. Nhưng tôi không vội mua ngay một cây đàn đắt tiền mà chỉ đặt một cây đàn nhập môn của Trung Quốc trên Tiktok. Ấy vậy mà thằng bé làm quen cũng nhanh, sau vài tháng đã có thể đàn được 2-3 bài cơ bản, tư thế tay cũng khá chuẩn. Lúc này tôi mới quyết định nâng cấp lên một cây đàn tốt hơn để con có thể tập lâu dài.
Thấy con đi học, tôi bỗng nhớ lại những ngày đầu tiên làm quen với cây keyboard ở trường mẫu giáo, bị hai bà cô chê là không có năng khiếu. Nghĩ về ngày xưa, tôi thử học lóm theo giáo trình của con và bất ngờ là lần này tôi đã theo được, điều này vô tình lại thổi bùng lên cái sự yêu thích âm nhạc ngày nào.
Bây giờ dù rất bận với công việc nhưng tôi đều ráng dành ra vài tiếng mỗi tuần để tập chơi đàn. Nó giúp tôi rèn luyện khả năng tập trung và sự kiên nhẫn. Nhất là trong thời buổi AI loạn lạc, chìm đắm trong những giai điệu được phát ra bởi chính đôi tay của mình cũng là một cách giải tỏa tâm lý rất hiệu quả. Việc học piano cũng giúp tôi lấp đầy những lỗ hổng nhạc lý mà mình đã bỏ qua.
Nếu muốn nhanh, các bạn có thể tập trung vào đệm hát, còn nếu muốn bài bản và có nền móng nhạc lý vững chắc, hãy bắt đầu từ cổ điển.
Giờ ngồi ngẫm nghĩ lại, âm nhạc đã theo tôi gần như suốt cả cuộc đời, dù là bằng cách này hay cách khác. Âm nhạc chuyên nghiệp kể như đã là một giấc mơ đẹp xa vời, nhưng nhạc đã đóng góp một phần quan trọng trong việc nuôi dưỡng tâm hồn và định hình tính cách, giúp cho cuộc sống bớt khó khăn hơn, và đôi khi cho tôi một mục tiêu gì đó để theo đuổi. Có lẽ đúng như Luke (trong The Walking Dead - S9E7 32:08) đã nói, "This is the one thing that separates us from the animals."






.jpg)


Loading...